Tiểu luận Giải mã những bí mật về ánh sáng. Vào mỗi sáng khi thức dậy, trước khi bước ra khỏi giường tôi thường có thói quen nhớ và sắp xếp lại những hoạt động sẽ phải thực hiện cho một ngày mới nhằm không bỏ sót bất cứ chi tiết nào: sắp xếp sách, vở cho
19. Ta không thể bắt đầu lại nhưng ta có thể mở đầu bây giờ và làm nên một kết thúc mới. 20. Hãy giữ khuôn mặt bạn luôn hướng về ánh mặt trời, và bóng tối sẽ ngả phía sau bạn. 22.
2. Mơ thấy trăng liên quan đến con số nào? Căn cứ sổ mơ, nếu bạn chiêm bao thấy trăng chung chung thì có thể thử vận may với số 18 hoặc 28. Ngoài ra, với các giấc mơ tương tự bạn có thể tham khảo các con số gợi ý dưới đây: Nằm mộng thấy thấy hai mặt trăng: 15 - 44
Nếu không có ánh sáng, mưa, móc gọi là duyên không đủ, do đó mà ta có thể quyết định là không có hoa nở. Tất cả những điều chúng ta muốn hỏi kỳ thực đều như vậy cả, đều nằm trong vòng nhân duyên của hiện tượng và sự vật mà thôi.
Có ánh sáng từ vật đến gương rồi quay lại chiếu sáng vật. Có ánh sáng truyền từ vật đến mắt ta. Có ánh sáng từ vật đi vòng ra sau gương rồi đến mắt ta. Mắt ta chiếu sáng đến gương rồi quay lại chiếu sáng vật. Câu 6: Khi nói về sự tạo ảnh của các gương.
Người châu Á nói rằng có một linh hồn sống trong đá, vì nó được quay theo cách này và cách khác, linh hồn có thể được nhìn thấy đang di chuyển. Người ta cho rằng nếu một người đặt một viên đá mặt trăng trong miệng dưới ánh sáng của trăng tròn, nó sẽ báo trước cuộc sống tình cảm của chủ nhân sẽ hạnh phúc hay không hạnh phúc.
EhMR. Đây là lần đầu tiên cô bằng mặt mà không bằng lòng, biết rõ Hà Nguyệt sẽ không cho phép cô làm nhưng vẫn khăng khăng làmCô giống như là cố đem tay của mình vươn ra khỏi căn phòng tối, cảm nhận được cơn gió đầu Thư giống như không có chuyện gì, bình tĩnh quay người lại “Bài văn làm sao vậy mẹ?”“Phụ huynh trong diễn đàn đều nói con viết bài văn kia là cho đài phát thanh?”“À? Bọn họ nói sao vậy?” Cô làm như thể mình mới biết vậy, tò mò nhìn của phụ huynh khác đối với mình.“Chuyện này không có liên quan đến bọn họ nên không xảy ra chuyện gì quá lớn!” Hà Nguyệt đã nói hai lần nhưng lần nào cũng bị Vọng Thư lảng tránh, có chút tức giận “Vọng Thư, chuyện này nên để thầy cô hiệu trưởng giải quyết, con xen vào làm gì? Con nhìn xem, chuyện đã lâu như vậy thì con nhảy ra làm gì?”Giọng bà ấy rất lớn, nói hết câu này đến cái khác, không có ý định dừng lại, rất có cảm giác hùng hổ bắt nạt người khác.“Con đúng là ngu ngốc, tự nhiên đứng ra làm chim đầu đàn, không biết sau lưng con có bao nhiêu người chê cười con đâu!”“May lỡ con bị giáo viên ghim’ thì làm sao bây giờ?”“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, hiện tại con nên lấy việc học là việc quan trọng nhất, ít chú ý đến mấy chuyện lung tung, lộn xộn đó!”“Còn như vậy thì mẹ sẽ tịch thu điện thoại của con, không cho mang đến trường nữa.”Vọng Thư cau mày, qua một lát mới bình tĩnh nói “Con không quan tâm chuyện đó, nhà trường chỉ bảo con viết một bài văn thôi, không có liên quan đến đài phát thanh.”“Thật không?”“Vâng ạ. Hơn nữa, nếu hiệu trưởng muốn dẹp đài phát thanh thì cũng không duyệt bài văn của con đâu.”“Hơn nữa giáo viên ngữ văn còn muốn con gia nhập câu lạc bộ phát thanh.” Cô quan sát vẻ mặt của Hà Nguyệt, thấy bà ấy cau mày, có dấu hiệu tức giận thì nhẹ nhàng nói thêm “Nếu tham gia thì cũng có thể viết vào học bạ, có lợi cho chiêu sinh đại học.”Hà Nguyệt nghi ngờ nhìn cô, trong lúc nói chuyện Vọng Thư đều cầm lấy cặp của mình, cả người thả lỏng, không có biểu hiện căng thẳng hay chột dạ cô nâng mắt lên nhìn thẳng người khác, đôi mắt cô híp lại, hoàn toàn che dấu đi sự bướng bỉnh, lộ ra con ngươi trong sáng, nhìn rất đơn thuần, vô tội.“Tốt nhất là không nên tham gia mấy câu lạc bộ này, nhưng nếu mà cô Viên cứ muốn con vào thì con nên vào.”“Vâng ạ.”Vọng Thư trở mình trên giường, chờ ở ngoài không còn ai nữa thì lặng lẽ bật đèn, mở cuốn sách《 Hôm nay bạn thật đẹp 》, im lặng ngắm nhìn chú khủng long dễ hôm sau thức dậy, Hà Nguyệt không có ở nhà, có lẽ là đi ra ngoài mua đồ ăn. Trên ghế móc một chiếc áo khoác nam, đầy mùi thuốc lá, từ xa cũng có thể ngửi Thư và Vọng Dự từ trong phòng đi ra “Dậy rồi à?”“Vâng ạ.”“Gần đây học thế nào?”“Khá tốt ạ.” Vẫn là những câu hỏi cũ, Vọng Thư cũng đoán được câu tiếp theo là khi cuộc nói chuyện cũng có thể thể hiện rất nhiều thứ. Hà Nguyệt mới khi nói đến việc học đều có thể nói rất nhiều thứ, bài thi toán lý hóa, từ vựng tiếng anh, mà Vọng Dự chỉ có thể hỏi mấy câu chung chung vậy thôi.“Phải chú ý sức khỏe của mình, đừng quá mệt mỏi, sức khỏe là quan trọng nhất.”“Vâng ạ.”Vọng Dự cầm lấy chiếc áo khoác “Ba có việc phải đi ra ngoài một lát, nên không ở nhà ăn, lát con nói với mẹ con.”Vọng Thư im lặng, nhìn ông thay giày rồi rời lát sau, Hà Nguyệt mua đồ ăn trở về “Ba con đâu?”“Vừa mới ra ngoài rồi ạ.”“Hừ, mỗi ngày đều chạy ra ngoài, ông ta không xem nơi này là nhà à?” Bà ấy nổi giận đùng đùng vào bếp, bắt đầu rửa tay nấu Thư đứng trong phòng khách một hồi, cảm giác cô như một cành cây nhỏ còn cơn buồn ngủ là một vũng bùn, đang cố hết sức kéo cô xuống.—-Ngủ qua một giấc, Vọng Thư đã làm xong mấy câu hỏi bài tập, lấy cô phải đi mua sách, cô liền đến tiệm cà phê sách mà mình tiệm là một đôi vợ chồng trẻ, hai người mua một căn nhà mặt tiền, tự mình trang trí nội. Cánh cửa trang trí bằng hoa quấn quanh, bên trong còn có mùi gỗ thơm phải cánh cửa là bàn làm việc, buổi chiều đôi vợ chồng sẽ trang trí những món đồ nhỏ xinh bằng gỗ, nhìn sang hướng khác sẽ là những kệ sách đan xen cùng với chỗ ngồi. Bên trong là một khu vực nhỏ, trải những tấm thảm lông và sô pha mềm mại, thư giãn rất đã dành ra nửa buổi chiều để tìm sách, sau đó mới về nhà thu dọn đồ đạc quay lại trường cô chuẩn bị rời đi mới nhớ ra là bánh kem mà Quý Ngâm Thu cho cô mới ăn một hộp, cô suy nghĩ rồi yên lặng ăn hết bánh kem vừa mới lấy ra từ tủ lạnh, hơi lạnh từ thực quản lan đến dạ dày, rồi từ từ lan ra cả người. Vọng Thư uống vài ngụm nước ấm nhưng không thể làm tan hơi lạnh trong sáng hôm sau, Quý Ngâm Thu vẫn còn đang mơ màng buồn ngủ thì đến hỏi cả nhà có ăn bánh kem thế nào.“Bọn họ đều cảm rất ngon.” Vọng Thư nghe thấy chính mình cảm thấy rất rõ thấy rất ghét chính mình, một câu nói dối lại nói thêm một câu nữa, chỉ có thể để vết thương thối rửa dưới mặt hồ bình lặng.“Vậy là được rồi, mẹ mình bắt mình nhất định phải hỏi đấy!”“Nhưng mà mình nghĩ, nếu nó không ngon thì cậu khó nói ra lắm đó!”“Cho nên mẹ mình chắc là lừa dối người khác thôi.”“Mẹ cậu chắc muốn khẳng định tay nghề thôi.”“Người lớn nhưng tính cách giống đứa trẻ.”“Đúng rồi, mình kể cho cậu nghe.” Quý Ngâm Thu đột nhiên nhớ ra gì đó, vội vàng nhìn Vọng Thư mà kể chuyện mới xảy ra cuối tuần.“Làm sao vậy?” Vọng Thư ngẩng đầu rất nghiêm túc khi người khác kể chuyện, sẽ im lặng mà nghe, không chen lời nên làm người khác nảy ra sự tin tưởng.“Hôm thứ bảy mình xem tiểu thuyết bị ba mẹ mình phát hiện!”“Mẹ mình bảo mình tìm gì đó trên điện thoại nhưng mà mình đang đọc tiểu thuyết.”“Khi mở khoá màn hình, giao diện là cảnh nam nữ chính đang hôn đấy! Viết như thật, sống động khiến người khác nuốt nước miếng.”“Mẹ cậu mắng cậu?”“Nếu mắng thì tốt rồi.”“Mấu chốt là ba mẹ mình cùng nhau nghiên cứu cẩn thận, còn dùng bộ dáng của giáo viên để phân thích tại sao mình thích đọc thể loại đó.”“Cứu mạng!” Quý Ngâm Thu vỗ trán, làm ra vẻ không thể chịu đựng được “Đó chỉ là một cuốn cưới trước yêu sau đơn giản ngọt ngào thôi!”“Tại sao cậu lại thích đọc thể loại đó vậy?”“Đương nhiên là do mình là nhà phê bình truyện sắc nha! Có thể quang minh chính đại chiếm tiện nghi đó!”“Thật không dám tưởng tượng vẻ mặt của họ khi thấy doi* đâu.”*Doi đầu tiên được lan truyền từ fandom, và sau đó lan sang Weibo, trở thành một từ vựng phổ biến cho người hâm mộ CP. Ở đây có thể hiểu là ảnh nóng đó, cre Thư nghe theo lời cậu ấy nói thử tưởng tượng một chút, thật sự quá đáng bình tĩnh nói “Ít nhất lúc đó cậu không xem cảnh nam chính ép nữ chính 419 trong truyện người lớn.”“Đúng là vậy thật.”“Vậy ba mẹ cậu phân tích cái gì vậy?”“Không phân tích gì cả, bọn họ không thể hiểu được hạnh phúc của mình nên cuối cùng chỉ nói có thể xem nhưng không được ảnh hưởng đến tam quan và sinh hoạt hằng ngày.”“Với lại chọn phổ cập tình yêu khoa học cho mình, thuận tiện còn nhét cho mình một bát thức ăn cho chó!”Vọng Thư cảm thấy ba mẹ của Quý Ngâm Thu thật sự có thể làm cô kinh ngạc, cô còn phát hiện, thì ra ở trên đời này còn vẫn còn một mối quan hệ ba mẹ con cái tốt như thời gian nghỉ giải lao, Vọng Thư đi đến phòng của tổ ngữ văn và nộp cho giáo viên ngữ văn của mình là Viên Thịnh Dung một tờ giấy xin gia nhập câu lạc bộ phát không nói thật với mẹ mình, cô Viên căn bản không có mời cô tham gia câu lạc bộ. Chỉ là lúc mới khai giảng bà ấy có khen giọng đọc của cô trong trẻo, nhẹ nhàng như là ánh sáng mùa thu xuyên qua hành lang đó, cô thực sự rất thích câu lạc bộ phát thanh này nhưng mà Hà Nguyệt nhất định không đồng ý nên phải đành từ đình ảnh hưởng cô rất lớn, Hà Nguyệt có khả năng khống chế rất mạnh, những thứ cô thích nhưng Hà Nguyệt không thích thì chỉ có thể từ món đồ chơi mà cô muốn, những thứ cô muốn học, không phải cô chưa từng khóc để đòi những cuối cùng chỉ có thể dùng đôi mắt đỏ hoe xin lỗi Hà Thư nhớ lại hồi bé, cảm thấy chính mình xấu hổ và đáng bây giờ không giống nhau, cô có một ít năng lượng giành lấy những đồ mình muốn cho Lăng Việt nhớ trọng hơn là——cô đã phản kháng trong văn phòng của giáo viên bước ra, cô tình cờ gặp Lăng Việt và một cậu nam sinh học lớp bên cạnh nhưng đã quên tên cậu ấy là nam sinh thấy cô hình như nhớ đến vụ việc ồn ào tuần trước, gật đầu với cô rồi quay qua chọc ghẹo Lăng Việt “Kìa, đại ân nhân của mày kìa!”Vọng Thư đã có ý đồ muốn nói chuyện mấy câu với Lăng Việt, nên dừng bước chân, nói chuyện với cậu nam sinh không biết tên kia “Cái gì mà đại ân nhân?”“Mình cảm thấy cậu không có trong câu lạc bộ phát thanh thật quá đáng tiếc.”“Chuyện đó cũng không nên phát triển như vậy.”Trong khi nói, cô liếc nhìn Lăng Việt đang im lặng đứng kế trạng lần này của cậu ấy hình như đã tốt hơn rất nhiều, cậu ấy lại trở thành người con trai ôn hòa ấm áp, lại chủ động nói chuyện với cô “Vẫn nên văn ơn cậu, lớp trưởng lớp hai. Bài văn đó cũng xem như giải vây giúp mình.”Niềm vui sướng khi nộp đơn cho cô chưa hết, cô buột miệng thốt ra một câu “Lăng Việt, cậu có phải đã quên tên mình rồi không? Tại sao mỗi lần gặp mình cậu đều gọi mình là lớp trưởng vậy?”Lời vừa ra khỏi miệng, cô cảm thấy có chút ngơ lời này hình như không có ý khiêu khích, giúp chỉ có thể nặn ra một nụ cười xem như đây là một trò Việt dừng lại, buông lỏng sợi dây quấn quanh ngón tay, thẻ công tác của hội học sinh bay lên giữa không trung.“Mình nhớ mà.” Đôi mắt cậu nghiêm túc nâng lên nhìn Vọng Thư, bóng cô phản chiếu trong con ngươi của cậu, làm người khác cảm giác như mình được tôn trọng “Cậu là Vọng Thư.”“Hi hoà Vọng Thư, mặt trăng, tên này rất hay.”Hi hoà, Vọng Thư, đều là những vị thần mặt trời và mặt trăng của Trung Quốc cổ đại.**Này mình không hiểu lắm nên để sát raw luôn Thư cảm thấy trái tim của mình như bị vuốt ve một chút, toàn bộ máy trong người đều chạy ngược lại, hai bên tai đều nóng cảm thấy mặt mình đã đỏ lên rồi, sợ bị người khác phát hiện nên vội vàng nói một câu có lệ, vội vã rời còn nhỏ, cô đã từng hỏi qua Hà Nguyệt tại sao lại đặt cho cô cái tên này. Lúc ấy, Hà Nguyệt đang dọn dẹp một rương để đồ, nghe xong bà ấy lau cái trán ướt đẫm mồ hôi, đầu ngón tay còn dính chút nước “Bởi vì mẹ hi vọng con có thể là cho mẹ thoải mái, nên gọi là Vọng Thư.”“À?”“À cái gì? Con phải cố gắng nghe lời, đừng làm mẹ lo lắng, biết không?”Người lớn đặt tên cho con của mình nhất định sẽ không qua loa, những lời Hà Nguyệt nói lúc ấy cũng có thể là nói giỡn nhưng bà ấy không biết, chỉ một câu nói thản nhiên của mình cũng đã khiến Vọng Thư khó chịu một lúc giờ nghe được từ miệng Lăng Việt một câu nghĩa rộng như vậy thì khúc mắc trong lòng cô cũng đã tan thành mây ra, tên cô cũng có một ý nghĩa lãng mạn như nam sinh vừa đứng nói chuyện với Vọng Thư xong thì nhìn thấy bóng lưng hốt hoảng của cô, nhỏ giọng nói với Lăng Việt “Người anh em, chắc là người lớp trưởng đó cũng thích mày đó, tao của thấy lỗ tai của cậu ấy đều đỏ.”Lăng Việt nhìn cảnh cáo cậu ta “Đừng nói nhảm.”Anh vừa mới trải qua cảm giác bị người khác đồn thôi, cũng không muốn người khác phải chịu cảm giác nam sinh ngậm miệng, giơ tay đầu hàng.
Tên Hán Việt Như quả nguyệt lượng khả duy tuThể loại Hiện đại, HE, vườn trường, nhẹ trạng bản gốc Hoàn 45 chương + 8 ngoại truyện chờ updateEditor Doris, Ying, nhà Kỳ Giản Đông ẤmNguồn convert Khoá luận văn tốt nghiệp 9 điểmVăn ánThời còn học trung học phổ thông, Vọng Thư có một chàng trai, một người nồng nhiệt, hào phóng, rất ấm áp và tỏa trai ấy được nhiều cô gái khác ái mộ, thường sẽ có các nữ sinh đi đến ngoài cửa sổ lớp học, còn táo bạo nhìn cậu ấy, sau đó vui vẻ thì thầm với mấy cô bạn đi cùngVọng Thư không dám làm thế, cô chỉ có thể giấu đi lòng mình, ẩn sâu tình cảm này, chân thành đối đãi những rung động kia, nghiêm túc thích cậu ấy, cũng lặng lẽ nhìn cậu ấyChính vì thế, khi chính diện đối mặt, cô sẽ hoảng loạn, không dám nhìn thẳng chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ có hồi mà.Nếu ánh trăng có thể quay lại, thế giới này có lẽ sẽ rất nhẹ nhàng1. Đại cẩu chói loé nhẹ nhàng vs Học bá giấu kỹ tính tình. Song hướng yêu thầm, một người cứu 1v1, ấp ám chữa khỏi hướng nội, ngọt ngào nhưng hơi chua, phiên ngoại là góc nhìn của nam Tên truyện dựa theo từ ngữ trên Yêu sâu sắc,tình yêu và cuộc sống, vườn trường, khóa tìm kiếm Vai chính Vọng Thư, Lăng Việt ┃ Vai phụ Quý Ngâm Thu, Lưu Bác Văn ┃ Tag khác Yêu thầm, chữa câu tóm tắt Chạy về ánh sáng phía trước, anh ở bên cạnh em!
Thông tin truyện Nếu Ánh Trăng Có Thể Quay Lại Đánh giá từ 0 lượt Bạn đang đọc truyện Nếu Ánh Trăng Có Thể Quay Lại của tác giả Xuân Sơn Tái Tửu. Nhưng Vọng Thư sẽ không nói cho ai biết. Cô cất giấu những suy nghĩ của mình, nghiêm túc thích cậu, lặng lẽ nhìn cậu, cố gắng đuổi theo cậu. Nhưng mỗi khi gặp mặt cậu ấy, cô lại chẳng dám ngẩng chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ có hồi yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Hổ Tế hay Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban.
Sáng hôm sau, học sinh ngồi ở chỗ khán đài, trên tay cầm giấy và bút, điên cuồng sao chép thông tin đại hội thể dục thể thao trên trang baidu* của điện thoại. Ninh Chu đứng cạnh đại diện môn ngữ văn, điên cuồng nói “Tuy rằng hiện nay tổng điểm lớp ta đứng nhất toàn trường, nhưng như thế thì đã sao chứ, điểm số rất là suýt soát.”“Tổng điểm của A5 chỉ thua chúng ta 2 điểm, 2 điểm đó! Cái khái niệm gì vậy, một tờ thông tin 0,1 điểm. Một tờ giấy được chọn để đọc tuyên truyền lại được 0,5 điểm. Thi đấu đơn, hạng 8 được có 1 điểm, hạng nhất được tới 9 điểm! Rất nhanh sẽ vượt qua lớp chúng ta.”Cậu ta nói rất hùng hồn, rất có khí thế “Vì vậy, trong khi các vận động viên lớp chúng ta đang nỗ lực lăn xả thì mọi người không tham gia thi đấu cũng phải nhanh chóng viết bản tin, viết ra được một bản tin chất lượng!” “Vì lớp của chúng ta mà cống hiến một phần sức lực!”“Mọi người cũng đừng chỉ sao chép ở trang 1 của baidu, chuyển qua hai trang sau rồi hẵng viết tiếp, nếu không người xét duyệt thông tin mà nhìn thấy, ôi trời, mọi người đều sao chép mấy đoạn đầu tiên trong mục tìm kiếm đầu của baidu. Cái này có thể tính điểm sao chứ?” “Chắc chắn không được rồi.”Mọi người một bên múa bút thành văn*, một bên lại cười.*Múa bút thành văn ý chỉ tốc độ viết rất nhanhNinh Chu có vẻ yên tâm mà gật đầu nói “Không tệ, không tệ! Mình lại đi do thám tình hình bên kia tiếp đây.” Vọng Thư chạy từ chỗ A3 đang thi đấu về, thấy Lăng Việt ngồi trên khán đài nhìn cô, cô định đi đến đó thì có một bạn nữ trong lớp đột nhiên thở hổn hển chạy đến, gương mặt hốt hoảng nói “Lớp trưởng, lớp trưởng! Thi Hạo Tồn trật chân rồi!”“Cậu ấy đang ở đâu? Hiện tại có người ở bên cạnh không?” Vọng Thư lập tức bước xuống cầu thang. “Ở chỗ báo danh 200m, có vài bạn trong lớp đang ở đó.”Vọng Thư đi được vài bước lại vòng trở lại, hỏi mấy người trên khán đài “Có ai có nước đá không? Cho mượn tớ xài một chút.”“Tớ!” Có bạn đưa lon cola còn chưa khui rồi nói.“Cảm ơn, buổi chiều trả lại cho cậu.”Đọc Full Tại đó vẫy tay nói “Không cần, không cần, vì dân mà phục vụ thôi!”Lăng Việt ở đằng sau nhân cơ hội đuổi kịp hỏi “Làm sao vậy?”“Chân Thi Hạo Tồn bị thương rồi.”Bọn họ rất nhanh đã chạy đến bên cạnh Thi Hạo Tồn, cô ngồi xổm xuống, kiểm tra chân trái bị thương của cậu ấy, nói “Thử cử động chút xem sao?”Thi Hạo Tồn làm theo lời cô lại ấn vào mắt cá chân của cậu, hỏi “Ấn như vậy có đau không?”“Vẫn ổn.”“Không gãy xương,” Vọng Thư đưa lon coca trong tay cho cậu “Mau chườm nước đá lên, đợi một lát kiếm người đưa cậu đến phòng y tế.” Thi Hạo Tồn vò đầu, nhận được sự chăm sóc của một nhóm người xung quanh như vậy, khiến cậu có chút ngại mà nói “Mình không sao hết, chỉ là bị trật chân thôi mà, mình tự đi đến phòng y tế cũng được mà.”Mọi người đều không đồng ý, lỡ như vết thương nghiêm trọng hơn thì phải làm sao?Lăng Việt nói “Tôi cõng cậu ấy đi, dù sao cũng không xa lắm.”“Không được.” Vọng Thư từ chối ý kiến này “Cậu còn phải đợi thi 1000m, phải giữ thể lực.”“Vẫn còn một tiếng nữa cơ.” Lăng Việt thì thầm nói “Với lại thể lực của mình rất tốt.”Vọng Thư nhìn Việt lập tức giơ tay đầu hàng, ngậm chặt miệng Thư nhìn xung quanh, tìm một người không tham gia hạng mục nào vào buổi sáng “Tiết Trình, cậu có thể giúp mình đến phòng dụng cụ mượn một chiếc xe đẩy nhỏ được không?”Phòng dụng cụ ở phía dưới khán đài, khoảng cách rất gần.“Được thôi, được thôi.”“Này?” Thi Hạo Tồn muốn từ chối, “Dùng xe đẩy nhỏ để đưa mình đi? Như vậy mất mặt lắm?”“Mình nghĩ là chân mình đã ổn rồi, thật đó.”Vọng Thư đe dọa cậu ta “Nếu chân cậu trở nên nặng hơn thì mấy tháng tới cậu đều phải sinh hoạt với xe đẩy đó.”Thi Hạo Tồn “…”Năm phút sau, Thi Hạo Tồn ngồi ở trên băng ghế nhỏ, băng ghế nhỏ được đặt trên xe đẩy nhỏ, tiếng xe đẩy ầm ầm vang lên trên mặt đất, một người một xe một ghế nghẹn khuất trước cái nhìn của bạn học toàn trường bị lôi kéo ra ngoài sân độ rất chậm, nhưng cảm giác tồn tại lại rất lớn, một đường đi qua tất cả đều là tiếng Việt nhìn Vọng Thư đưa lên máy ảnh chụp được cảnh này, cậu “chậc” một tiếng “Thật nham hiểm”Vọng Thư ngạo kiều nâng mặt “Cậu không định nghỉ ngơi dưỡng sức hả?”Lăng Việt ngoan ngoãn đi theo đó vài bước, Quý Ngâm Thu thọc vào người Thẩm Tiệp Cầm đang đứng bên cạnh rồi chỉ vào lỗ tai của cô ấy, Thẩm Tiệp Cầm hiểu ra, đáp lại “Đã thế lại còn bồ cào lỗ tai, anh sợ bà xã’ anh quá, ôi chao ôi ~”…Đại hội thể thao đã kết thúc thành công tốt đẹp, cuối cùng A2 giành được hạng nhất, trở thành nhà vô địch của kỳ đại hội lần này. Lúc tối, khi đang sắp xếp các tấm ảnh, Vọng Thư bỗng nảy ra ý tưởng đầy thú vị và kì quái. Cô vội viết một bài báo tổng kết ngay trong đêm với tựa đề “Cẩm nang Lăng Vân Chí thuở thiếu thời hành trình trở thành người đứng đầu” và đăng lên mạng xã viết tổng hợp vô số khoảnh khắc rực rỡ và đầy màu sắc của các bạn trong lớp tại đại hội thể thao, trong đó có cả bức ảnh của Lăng Việt đẹp trai và hình Thi Hạo Tồn đang ngồi trên chiếc ghế đẩu con con đặt trên chiếc xe đẩy báo rất thú vị và hài hước, hơn nữa cô còn chèn lời giáo huấn vào mỗi buổi sáng của Ninh Chu để làm nhạc nền cho đoạn viết về cậu ấy. Chẳng bao lâu sau, các bạn trong lớp liên tục đăng lại bài viết và bấm like, họ thậm chí còn chia sẻ cho các bạn lớp khác đọc cùng nữa.“Nhìn này! Mau đọc đi!”“Bài này hay bá cháy!”“Chúng tôi không chỉ giành được chức vô địch mà còn có cả một bài báo tóm tắt đầy cảm xúc như thế này đấy!”“Đang ghen tị phải không? Hay đang ngưỡng mộ? Thèm xỉu luôn chứ nhể?”Ninh Chu toàn cắt những đoạn viết về cậu ấy ra, chuyển nó đi khắp nơi trên thế giới và than khóc ầm trời【Ai cũng bảo tôi là thằng này bị điên, chuyên gia gây sự với người khác】【Hóa ra, trong mắt Vọng Thư, tui là một con người năng nổ, nhiệt huyết, tràn đầy năng lượng và truyền cảm hứng! Cậu ấy dành hẳn 217 chữ để khen tui đóoooo, làm tui cảm động tới rơm rớm nước mắt!】[Vọng Thư, bạn hiểu tôi! Hơn trái tim của tôi!]Lăng Việt bình luận ở bên dưới “.”Cô lục lại toàn bộ bài viết, thấy rằng ngoài một bức ảnh của cậu và toàn bộ 27 chữ mà Vọng Thư nói về tức giận dỗ dành một chút mới được.==Nhưng mà ngày hôm sau Vọng Thư đã hối ảnh đẹp trai trong bài viết đã kích thích trái tim của các “fangirl” Lăng Việt trong trường. Từ buổi sáng ngày đó, hầu như mỗi lần tan học đều có tốp năm tốp ba các bạn nữ đến nhìn người còn ngang nhiên ngắm nhìn cậu, rồi nói với đám người bên cửa sổ “Lăng Việt là ai vậy, mình thấy rồi, chắc chắn là người đẹp trai nhất kia kìa”, sau đó hào hứng bàn tán cùng mấy chị em bên người rụt rè nhát gan đi ngang qua, giống như Vọng Thư từng làm, nhanh chóng tìm kiếm bóng dáng của cậu bằng ánh mắt như vô tình và ẩn Thư cúi đầu luyện thư pháp, trong lòng cảm thấy có chút không phục và ghen tị — rõ ràng cô phát hiện ra cậu trước nửa đa phần là bọn họ thích vẻ bề ngoài của cậu, như một cái cây đẹp, như một con ngựa mạnh mẽ, họ thưởng thức khi nghĩ về nó và cảm cô thì giác thích của cô đi kèm với cảm xúc tiêu cực, chẳng hạn như ghen tị, chẳng hạn như lo lắng, chẳng hạn như… cảm giác muốn độc chiếm Thư nằm trên bàn, cô di chuyển đầu bút, chậm rãi viết hai chữ nho nhỏ Lăng nay bọn họ không nói chuyện với nhau nhiều, mỗi khi nói chuyện đều chỉ nói những câu bình thường hay nói thôi, nhưng bầu không khí mập mờ, hay cù cưa cù nhằng giữa họ dường như đột nhiên biến Thư không dám hỏi Lăng yêu ở tuổi thiếu niên giống như một chú ốc sên chậm chạp, rụt rè và nhút nhát, khi có cơn gió nhẹ thoảng qua đám cỏ, chú ta sẽ ẩn mình chờ đợi và ngóng trông thật dũng cảm cùng niềm tin vào bản thân mà chẳng dễ dàng gì có được hay gom được kia sẽ luôn bị phá hủy bởi những thứ tưởng chừng như nhỏ bé, tầm thu dọn các bài viết và đến đài phát nay tâm trạng anh rất tệ, tệ tới nỗi không muốn ăn gì cả Lưu Bác Văn, người có EQ bằng không, cũng nhận ra những thay đổi nhỏ xíu xiu giữa hai người họ. Nhân lúc đang chơi bóng rổ cùng Lăng Việt, anh ta khẽ hỏi “Cậu cãi nhau với Vọng Thư à?”Lăng Việt im lặng một lúc, đáp lại “Tao đã mua một con khủng long nhỏ.”“Sau đó thì sao?”Đọc Full Tại tao không dám tặng cậu ấy.”Một người tự tin đầy mình như Lăng Việt cũng có lúc bị nỗi sợ kìm hãm bước chân lại như thế viên môn hóa lại gọi Lăng Việt và Vọng Thư. Lúc Vọng Thư đứng lên, Tiết Trình lại dẫn đầu ồn ào, khiến lớp học trở nên nhốn Thư đứng đó, không biết người ở ghế sau đang nhìn mình bằng ánh mắt gì, có chút luống cuống, xấu đã nhiều lần cố gắng trả lời các vấn đề, để mọi người yên lặng, nhưng chưa thể thành chuyển trọng lượng của mình sang chân còn lại, giả vờ bình tĩnh nhìn cuốn sách của Việt dựa vào ghế trên, nhìn bóng dáng cô đến thất thần, sau đó cầm cục tẩy lên ném về phía Tiết Trình cách anh nửa lớp Trình “A” một tiếng, che cái ót lại, tức giận quay ra phía sau.“Tập trung học đi.” Giọng của Lăng Việt không lớn, nhưng lại rất khí thế, khiến mọi người lập tức im viên môn hóa Phan Nãi Thành vô cùng hoang mang, vẫn không biết học sinh hăng hái vì cái mà không quan trọng, ông để Vọng Thư tiếp tục trả Full Tại Thư quay đầu nhìn Lăng Việt, cô trấn định tinh thần, tiếp tục trả lời câu giờ học, Phan Nãi Thành gặp được giáo viên chủ nhiệm Viên Thịnh Dung ở cửa văn phương chào hỏi “Này thầy Phan, đúng lúc tôi có chuyện muốn nói với thầy, chiều nay trời mưa, tiết 5 lớp này không học thể dục nữa, anh có sắp xếp gì không?”Phan Nãi Thành gật đầu “Tôi không có ý kiến gì, chỉ sợ mấy em ấy không muốn.”Viên Thịnh Dung nhún vai “Trời muốn mưa mà, đâu thể trách chúng ta được.”“Đúng rồi.” Phan Nãi Thành hỏi, “Cô Viên có gặp tình trạng học sinh trong lớp bỗng nhiên mất trật tự không?”Viên Thịnh Dung vừa nghe liền nhíu mày, tuy cách quản lý lớp của của cô không quá nghiêm khắc, thậm chí có thể nói là rất thoáng, nhưng nếu ảnh hưởng đến học tập, cô sẽ không khoanh tay đứng nhìn “Mất trật tự thế nào vậy? Thầy nói tường tận cho tôi biết với. Mấy đứa nhóc này định bật nóc hả?”“Cũng không nghiêm trọng như vậy, chỉ là tôi không biết tại sao các em ấy lại ồn ào.” Phan Nãi Thành kể lại tỉ mỉ cho cô Thịnh Dung nghe xong đột nhiên cười “Thầy Phan à.”“Hả?”“Anh vẫn còn độc thân hả? Chưa từng yêu đương đúng không?”“Hả…… Không.” Rõ ràng đang nói về học sinh mà, sao lại chuyển sang công kích ông vậy.“Thầy nói chuyện yêu đương đi.”“Nói chuyện yêu đương rồi sẽ hiểu thôi.”Viên Thịnh Dung cười, trở về văn phòng, để lại một mình thầy Phan đứng đó.
Tháng mười ở Giang Thành nhiệt độ vẫn rất cao. Bạn cùng bàn — Quý Ngâm Thu tranh thủ giải lao giữa giờ chạy đến căn tin mua hai lon Sprite. Chạy đi chạy về, trên trán cô đã chảy đầy mồ đưa một lon Sprite cho Vọng Thư, cầm cuốn sách tiếng anh của mình đưa lên quạt.“Nóng quá!”“Bây giờ đã tháng mười rồi, tại sao mình vẫn cảm thấy đây là mùa hè nhỉ?”Ngón tay Vọng Thư búng vào lon Sprite, giọt nước theo ngón tay chảy vào trong lòng bàn tay cô, cảm giác rất mát lẩm bẩm nói “Đúng vậy, cứ như là ở mùa hè.”Hai chữ “Mùa hè” phát ra từ miệng cô, khiến cô không chú ý liền nhớ đến một đến đêm huấn luyện quân sự cuối cùng, cậu ở sân bóng rổ né trái tránh phải, vòng qua hai huấn luyện viên. Nhảy lên, vươn vai, hơi ngửa ra sau đem bóng ném ra áo ngắn tay kém chất lượng không thể che dấu bờ vai và những đường cong tuyệt đẹp của cậuNhẹ nhàng tiếp đất, cậu lập tức xoay người chạy đến đập tay với đồng đội. Lông mày và nụ cười của cậu mang đến cho mọi người một loại năng lượng, rất dễ lây quanh vang lên những tiếng reo hò. Vọng Thư nhấp một ngụm Sprite mà huấn luyện viên chuẩn bị, bọt khí mát lạnh nổ tung trong miệng, hoà vào nhịp tim khiến người khác có cảm giác sảng khoái, rồi nhanh chóng biến mất, không còn chút dấu vết là cảm giác lúc ấy của Vọng huyết, sôi nổi, giống như là dấu chân trên tuyết, không thể giữ lại đó, Vọng Thư thích uống nước ngọt không nghĩ đến sau khai giảng không bao lâu, cô lại gặp cậu ở trong văn phòng chủ trưởng lớp bên cạnh, Lăng thấy thầy giới thiệu, cậu một tay đút túi quần, quay đầu chào hỏi với Vọng Thư “Mình là lớp trưởng lớp thực nghiệm một — Lăng Việt. Chào bạn, lớp trưởng lớp thực nghiệm hai.”Giọng nói của cậu trầm thấp và nhẹ nhàng, âm cuối hơi cao lên làm cho Vọng Thư cảm thấy hai chữ “Lớp trưởng” đều có một cảm giác ái muội nháy mắt tay chân cô luống cuống. Một lúc sau, cô vội vàng nói “À, chào bạn, mình là Vọng Thư.”Lăng Việt cười rồi quay người Thư ra khỏi văn phòng thì liên tục nhớ đi nhớ lại biểu hiện vừa rồi của hiện của mình có quá cứng nhắc và xấu hổ không?Có phải giọng điệu cậu lạnh nhạt hơn là vì mình phản ứng lại chậm đúng không?Mình còn thêm từ “À” vào nữa, đúng là ngớ ngẩn nhỉ?Tại sao mình chỉ nói “Mình là Vọng Thư” nhỉ? Lúc ấy có thể nói một câu khác vậy có thể nói thêm một câu với cậu hối hận như một đứa bé đánh mất đồ chơi của Thư nâng cằm, nhanh chóng ấn nắp bút —— Cho dù bây giờ nghĩ lại cô vẫn cảm thấy hối hận, rõ ràng là cô có thể biểu hiện tốt hơn một mà ——Lớp trưởng lớp thực nghiệm một — Lăng Việt, lớp trưởng lớp thực nghiệm hai — Vọng có chút quen Ngâm Thu bên cạnh đang quạt hỏi “Vọng Thư, sao mặt cậu lại đỏ như vậy?”Vọng Thư dùng mu bàn tay che mặt “Chắc là do trời nóng quá đó.”Nghe vậy, Quý Ngâm Thu lại gần, thay đổi tay cầm cuốn sách, quạt cho cô, gió thổi đến làm cho tóc mái Vọng Thư khẽ bay mấy ngày sau, lớp trưởng lớp tiếng anh bên cạnh đứng trước cửa nói “Lớp trưởng lớp hai, thầy Cát bảo cậu đến văn phòng nhận sách bài tập tiếng anh mới!”Vọng Thư nghe thấy vậy liền đến văn phòng. Đến rồi mới phát hiện sách bài tập rất dày. Cả bốn mươi cuốn sách xếp thành một chồng, vừa cao vừa nặng. Cô duỗi thẳng tay và lấy cằm giữ viên chủ nhiệm của bọn họ chính là giáo viên tiếng anh — Cát Dĩnh. Thấy cô đem sách có chút khó khăn, lo lắng nói “Em cứ đem trước một nửa đi, phần còn lại buổi chiều thầy mang qua.”“Không có gì, mấy việc này em làm quen rồi ạ.”Giáo viên cùng văn phòng nở nụ cười, trêu chọc học sinh ưu tú đến đây làm việc “Đây là Versailles trong truyền thuyết sao?”Vọng Thư ngại ngùng ra khỏi văn phòng. Nhưng đi đến ngã rẽ ở cầu thang cô lại đụng phải ai đó, cô cảm giác được cạnh giấy sắc bén cọ vào tay cô, hơn một nửa sách đều rơi xuống mặt đất, văng tứ tung.“Thực sự xin lỗi.” Cô còn chưa kịp ngẩng đầu thì người bị đụng trúng đã lập tức xin lỗi. Là một giọng nói rất quen thuộc, nó khiến cho tim Vọng Thư đập nhanh hơn vài nhịp.“Không sao.” Cô ngẩng đầu lên nhìn rồi lại hấp tấp nhặt những cuốn Lăng sự là cậu người cao ráo, bả vai rộng, trên trán và cô còn có một ít mồ hôi, lông mày và sóng mũi cũng rất rõ, ánh mắt của cậu lại có hiện lên vẻ cô độc của một người thiếu lẽ cậu ấy mới vừa học tiết thể dục. Bởi vì ở gần nên cô cũng có thể cảm nhận được sức nóng trên người cậu phương cũng vội vàng ngồi xổm xuống, đem chai nước trong tay đặt sang một bên, giúp cô nhặt khi nhặt xong tất cả thì cậu ôm sách đứng lên, bởi vì dùng sức nên cách tay hơi phồng, ngón tay màu trắng, mu bàn tay nổi lên một ít gân Thư cảm thấy những đường gân đó rất gợi hồi phục tinh thần, đem ánh mắt di chuyển lên chân mày của cậu, tránh đi ánh mắt thâm thúy của cậu ấy, giọng nói không để lộ bất cứ cảm xúc gì “Không sao đâu, đưa cho mình đi.”Cậu nam sinh trước mặt lùi về phía sau, dùng cằm bảo cô chú ý tay mình“Để mình cầm cho.”“Tay cậu mới bị xước, có đau không?”Lúc này Vọng Thư mới phát hiện trên tay mình có hai vết cắt đỏ dài, hơi sưng lên, còn hơi rỉ máu trên làn da trắng của cô, đúng là hơi nổi bật.“Không sao, không đau.” Cô còn ngu ngốc ấn vào một cái, hừ khẽ một tiếng, đúng là có chút mặt Lăng Việt lại còn mang một chú ý cười “Cậu ngốc sao, sao lại ấn vào?”Vọng Thư cảm thấy toàn thân cậu ấy như sáng hẳn lên.“Không sao, cậu có thể đưa mình một nửa, chồng sách hơi nặng.”Vọng Thư cảm thấy mình chính là một cái máy đọc, đã lặp lại ba bốn lần không sao rồi.“Được rồi.” Lăng Việt cảm thấy cô ấy có chút khách sáo với mình vì thế nên đem sách bài tập dựa vào lan can. Dùng một bàn tay lấy đi ba quyển sách đầu tiên rồi đưa cho cô “Muốn cảm ơn mình thì giúp mình nhặt chai nước dưới đất.”Một tay Vọng Thư nhặt lấy chai nước trên mặt đất, một tay dùng để ôm lấy ba quyển sách, một bước theo sau cậu đến ngã rẽ, người phía trước còn dừng lại chờ thấy cậu nghiêng đầu nhìn mình, trong lòng Vọng Thư lại rối lên như bị ngâm mình trong Sprite, vừa ngọt ngào vừa sảng sao cậu ấy lại tốt như vậy?Chờ đến phòng học, Lăng Việt đi vào đặt sách lên trên bàn giáo viên, nhận lấy chai nước, lại hỏi cô một lần nữa “Tay cậu không có sao chứ?”Vọng Thư lắc lắc ấy về lại lớp học của xong sách rồi về lại chỗ của mình, Quý Ngâm Thu hào hứng lại gần “Oa, tại sao Lăng Việt lại đẹp trai như vậy?”“Tại sao lúc trước mình không chú ý đến.”“Còn rất tốt bụng! Giúp cậu cầm sách, chỉ để lại cho cậu đúng ba cuốn sách thôi đấy!”“Đúng vậy.”Cô ấy nói càng lúc càng nhanh, Vọng Thư chỉ kịp trả lời một câu, cũng không biết là cô đã trả lời câu mà Quý Ngâm Thu lại không chú ý đến, tiếp tục nói “Mình tuyên bố, từ nay cậu ấy sẽ trở thành nam thần mới của mình!”“Thật sự rất đẹp trai, giống như một người đẹp trai phúc hắc, đúng là tuyệt thế Alpha mà!”Cậu ấy rất thích đọc tiểu thuyết, thường xuyên nói ra một số từ CP mà Vọng Thư không hiểu mà Vọng Thư đối với từ này cũng chỉ im lặng đồng Việt đẹp trai không phải là kiểu thanh tú. Là một cậu thiếu niên pha trộn giữa gợi cảm và dịu dàng, hoàn toàn không giống những cậu thiếu niên xung quanh.“Vậy thì xem cậu ấy có thể làm nam thần của cậu trong bao lâu!”Nam thần của Quý Ngâm Thu đúng là hơi nhiều, từ giới giải trí đến hiện thực, từ nhân vật trong phim cho đến trong nửa chỉ yêu thích có ba phút, nhìn đủ sắc đẹp rồi thì thoát fan, không có một chút lưu Ngâm Thu cũng hiểu rõ bản thân, cô cũng nghiêm túc nói “Mình cảm thấy ba ngày thì dài quá, có lẽ sẽ kiên trì đến hết ba bữa cơm, trừ khi cậu ấy có bạn gái để mình tiếp tục đu CP.”Lăng Việt chắc là chưa có bạn Thư chóng cằm nhìn cô cười “Vậy cậu cảm thấy ai là người có thể tạo CP với cậu ấy?”“Phong cách lạnh lùng không dễ đến gần hoặc là chị gái gợi cảm! Cũng có thể là em gái ngọt ngào đáng yêu!”“Ha ha ha cậu tào lao thật!”Khoé miệng Vọng Thư dần cứng lại, cô cảm thấy mình cũng không có điểm nào giống với ba phong cách này nhưng lời của Quý Ngâm Thu nói có thể là ý kiến của mọi người.“Cũng có thể là một học bá thu liễm tính tình!” Quý Ngâm Thu nhỏ giọng bổ sung, sau đó nhìn thấy Vọng Thư che miệng cười, cũng không biết vì Thư cũng không nghe rõ cậu ấy lẩm bẩm cái gì, cảm thấy rất kỳ quặc.“Này, sao tay cậu lại bị xước rồi? Không lẽ là do lúc mang sách sao?” Người vừa rồi mới đùa giỡn bây giờ lại cau mày lo lắng.“Đúng vậy, mới bị cọ, chắc qua hai ngày là hết thôi.”“Lần sau cậu đến văn phòng lấy bài tập có thể gọi mình đi chung.”Quý Ngâm Thu thấp giọng nói “Như vậy thì mình cũng có thể nhìn thấy thầy Thẩm đẹp trai của mình.”“Hạnh phúc quá!”.Thầy Thẩm là thầy dạy hoá trong trường, hiện tại đang dạy lớp mười hai. Không chỉ có năng lực dạy học mà nhan sắc của thầy ấy còn đỉnh của chóp!“Biết rồi!” Vọng Thư biết cậu ấy sợ xấu hổ nên đi theo cô, tìm một cái cớ cho yên thời gian nghỉ trưa, mọi người đều chống cơn buồn ngủ mà cố gắng ôn tập. Vọng Thư vừa mới giải xong một đề vật ký, cửa sổ bên cạnh cũng nhẹ nhàng đẩy người ngồi kế bên cửa sổ cũng quay sang nhìn, nhìn thấy Lăng Việt đang đứng bên Bác Văn ngồi sau Vọng Thư ngạc nhiên hỏi “Lăng Việt, mày tới tìm t…Vọng Thư sao?”Nói đến một nửa lại nhìn thấy động tác của Lăng Việt nên cậu nhanh chóng sửa lại lời Ngâm Thu ở dưới bàn đá ba cái vào Vọng Thư, qua tần suất và sức mạnh thì Vọng Thư cũng biết cậu ấy có bao nhiêu ngạc nhiên và hưng phấn trong người ăn dưa đột nhiên phát hiện, câu chuyện tình yêu ngọt ngào lại xuất hiện bên người lòng Vọng Thư bây giờ rất hưng giả có chuyện nóiĐây là một câu chuyện tình yêu trẻ con, chua chua ngọt ngọt vườn trường yêu thầm!Bối cảnh là kì thi đại học ở Giang Tô, bốn nhóm nhỏ nên cũng không ảnh hưởng đến việc đọc.
Mùa mưa Giang Nam cứ kéo dài dai dẳng, hơn thế nữa sách giáo khoa của học sinh lúc nào cũng bị ẩm ướt khiến cho bọn họ luôn cảm thấy rấm rứt khó qua người ta thấy rấm rứt vì những lý do khác nhau, còn trong lòng Vọng Thư cảm thấy khó chịu là bởi nếu trời mưa thì không thể tập thể dục buổi sáng, mà không tập thể dục buổi sáng thì hội học sinh đâu có lý do để đi kiểm tra chuyên cần. Mà không đi kiểm tra chuyên cần thì —— cô càng không thể gặp được Lăng đã từng rất thích trời mưa. Từng giọt mưa rơi trên phiến lá, mái nhà và cửa sổ phát ra những âm thanh rời rạc, không gây ồn ào, có thể khiến lòng người tĩnh còn cực kỳ thích lời hát “Ngay cả khi cơn mưa làm đảo lộn cả thành phố” trong bài 《Bản tình ca nhỏ 》. Khoảnh khắc nghe lời bài hát này khiến người ta như thấy những đám mây dần tan ra sau cơn mưa, những bãi nước tù đọng phản chiếu ngược lại hình ảnh cả thành phố, rực rỡ sắc màu nhưng lại vô cùng lãng nhiên lời bài hát luôn có sức hấp dẫn vĩnh điều sau khi cô gặp được Lăng Việt, cô lại bắt đầu thích những ngày kia cô từng có một giấc mơ. Cô mơ thấy mình biến thành con mèo trắng đang ưỡn bụng lười biếng nằm ngủ dưới mái hiên, kế bên là một con chó đang ngây ngô thè lưỡi. Mỗi khi có người đi ngang qua sân thì nó đều cảnh giác dỏng tai lên quan sát xung là một giấc mơ thanh bình và yên ả hiếm hoi của cô. Không biết tại sao nhưng cô có cảm giác trong tiềm thức của cô, chú chó kia là đang ám chỉ Lăng áp, bầu bạn, kiên nhẫn và mạnh mẽ, khiến cho người ta cảm thấy an toàn.==Lưu Bác Văn không được đi chơi đá banh ban đêm với bọn Lăng Việt cả một tuần liền. Cậu ta cảm thấy cả người khó chịu, vai lưng cứ đau nhức do ngồi suốt ta gác chân lên ghế của Quý Ngâm Thu ngồi đằng trước, sải người gục đầu lên hộp bút trên bàn, cả người cứ như miếng sandwich bị cuộc sống cán dẹp lép vậy “Trời ơi, chừng nào mới hết mưa đây.”Không có ai để ý đến cậu ta, mọi người ai cũng đi ra ngoài hết, còn Quý Ngâm Thu đang bàn về bữa tối với Vọng Thư “Vọng Thư, nay trời mưa, cậu đến câu lạc bộ phát sóng xong rồi mới đi cửa hàng tiện lợi thì sẽ rất phiền phức, để tớ mang qua giúp cho cậu.”Vọng Thư đồng ý “Vậy mai tớ bao cậu trà sữa.”Đọc Full Tại không muốn làm phiền đến cậu ấy, dù sao cô phải phát thanh hai lần một tuần liên tục trong một năm rưỡi. Cho nên trước đó cô cũng đã từ chối khéo sự giúp đỡ của Quý Ngâm Thu. Hoặc cô sẽ chuẩn bị trước bánh mì với hộp sữa hoặc sau khi phát thanh xong cô sẽ đi mua ít đồ ăn.“Được thôi, trà sữa bơ thêm kem cheese! YYDS *!”* YYDS giống như GOAT trong tiếng Anh. Đó là chữ viết tắt của tiếng Trung 永远 的 神 yǒnɡyuǎn de shén có nghĩa đen là “mãi mãi là Thần”. Chỗ này có thể hiểu là “Cậu là nhất!”Chưa nói xong Lưu Bác Văn đã đá ghế cô một Ngâm Thu quay lại trừng mắt nhìn cậu Bác Văn lập tức hoảng sợ “Xin lỗi chị Quý, em chán quá, chị xuống nói chuyện với em chút đi.”Cậu ta chỉ nhỏ hơn Quý Ngâm Thu có 2 ngày nhưng từ bé mỗi lần cãi nhau, cậu ta lại gọi chị xưng em với Ngâm Thu “…”Sao bây giờ cái con người này lại không biết xấu hổ như vậy Thư ngồi bên cạnh cười cười nhìn hai người bọn họ. Chờ tới khi Quý Ngâm Thu đấu võ mồm với cậu ta xong, giận dữ thở phì phò quay lại, cô mới nhẹ giọng bình luận “Thanh mai trúc mã, cặp đôi hay cãi vã nhưng yêu thương nhau nha.”Quý Ngâm Thu kinh hãi “Còn lâu!”“Có thể tùy tiện gõ CP, nhưng không thể bậy bạ như vậy!”“Cậu ta chỉ là tên em trai thối thôi!”…“Hoan nghênh mọi người đến nghe chương trình buổi tối của câu lạc bộ phát thanh, hôm nay là thứ năm, ngày 18 tháng 5 năm 2015…”Sau khi phát thanh xong tin tức ngày hôm đó, Vọng Thư thơ thẩn trong tiếng là ngày 18 tháng 5 rồi, ngày 18 tháng 6 là sinh nhật Lăng đầu tiên cô thêm bạn với Lăng Việt trên QQ, cô đã cẩn thận ghi lại ngày tháng vào note điện khoảng thời gian dài như vậy, cô đã nắm rõ ý nghĩa ngày tháng này trong lòng bàn tay. Biết hôm đó là thứ năm, đúng lúc lại là ngày cô phát thanh chương trình; thậm chí còn biết ngày 18 tháng 6 năm 2015 phải tránh tiệc tùng, tránh giao dịch, tránh xây nhà; hợp cúng bái, hợp du lịch và hợp…cưới mặt nhỏ của cô đỏ lên, trầm giọng ho khan một tiếng, cần bản thảo lên rồi bật micro đài phát thanh, vặn nhỏ nhạc từ từ đến khi tắt hẳn rồi mới bắt đầu phát thanh đoạn tin tức tiếp theo.——Nên tặng quà sinh nhật gì cho Lăng Việt bây giờ?Có điều còn chưa tới sinh nhật Lăng Việt đã phải “tiếp đón” ngày 520 với 521 rồi. Chương trình phát thanh mỗi ngày chỉ dành ra 15 phút để phát những bài hát do các học sinh đặt trước, chưa kể còn phải loại bỏ mấy lời chúc giữa các bài hát, tức chỉ có thể phát nhiều nhất ba bài hát thôi. Cho nên sáu giờ sáng cùng ngày sẽ mở form đăng ký, ai tới trước được vậy nên ngày 520 hằng năm đều là ngày dành cho mấy bạn trẻ muốn lén lút bày tỏ tình cảm của mình huấn luyện tốc độ tay và cũng là ngày mà mấy bạn “cẩu độc thân” thà rằng đi học mà không mang theo lỗ tai trước Vọng Thư đang ngồi trong lớp rảnh rỗi lướt bảng tin QQ thì thấy một cặp đôi yêu nhau đăng đoạn đối thoại của mình lên để “khoe ân ái”. Đoạn đối thoại nó như thế nàyBạn nữ Dạo này anh có chơi game không?Bạn nam hơi sợ nhưng nghĩ lại thì lại thấy tủi thân Không có mà, từ lúc em nói không được chơi nữa thì anh đâu có nữ Vậy bây giờ em cho phép anh nam…Anh có làm gì sai hả em?Bạn nữ Anh không muốn đặt bài hát nào cho em vào ngày 520 sao?Bạn nam Đúng rồi, anh không biết liệu anh có giành được trước hay nữ Cho nên anh phải luyện tốc độ tay một chút nam thở phào nhẹ nhõm À à, thì ra là vậy, làm anh hết nữ nghi ngờ Mắc gì mà hết hồn, chột dạ à?Cuối cùng mới hé lộ sự thật rằng —— Bạn nam đã lén lút chuẩn bị quà lễ tình nhân cho bạn gái rồi nhưng tưởng là cô gái đã phát hiện bình luận đều là các “cẩu độc thân” bị nhét đường cho ngọt đến chết, gào thét 99 tiếng trong một ngày.…Tài khoản QQ chính thức của câu lạc bộ phát thanh trường vừa đưa ra link form đăng ký bài hát ngày 520 thì một giây sau refresh lại trang đã có hàng chục bài hát được cập nữ sinh phát thanh vào thứ tư đang sàng lọc ba bài hát nhanh nhất. Đột nhiên có một icon “Cười như điên” được gửi vào trong group chat của ba người, Vọng Thư vốn không phải người tò mò cũng phải gửi một icon chấm sau, ảnh chụp màn hình được gửi tới, trên đó ghiList đăng ký bài hát hôm nay1. Ninh Chu – lớp 10A1 – Bài kinh kịch kinh điển《Núi Định Quân》phát cho toàn thể giáo viên và học sinh với lời nhắn Ái chà chà chà chà chà thịch thịch há!2. Tiết Trình – lớp 10A2 – Bài《Sunshine After The Rain》dành tặng cho tất cả các cặp đôi không đăng ký kịp bài hát với lời nhắn Các bạn không đăng ký kịp cũng không sao, năm sau lại đăng ký tiếp! Mưa gió rồi sẽ dứt, ánh mặt trời rồi lại Lưu Bác Văn – lớp 10A2 – Bài《Hãy nghe lời mẹ》gửi đến tất cả bạn học trong trường với lời nhắn Nghe lời mẹ dạy, không cần yêu đương!Các cặp đôi của trường không một cặp nào “sống sót”.Ba người vác cặp mắt gấu trúc nhìn chằm chằm vào màn hình rồi cười gian —— Sao đùa được với tốc độ tay của dân FA 17 năm cơ chứ!==Ngày 18 tháng 6, Vọng Thư ngồi trước bàn phát thanh, lâu lâu lại nhìn ra ngoài cửa sổ hướng về phía sân bóng rổ. Dường như cô có thể nhìn thấy bóng dáng Lăng Việt đang hoạt động trong đó xuyên qua từng tầng bóng cây và hàng rào sắt mỏng mưa Giang Nam kéo dài hai tuần liền, sau cơn mưa trời lại sáng. Hôm nay trời cực kì đẹp, chắc chắn bây giờ Lăng Việt đang chơi bóng rổ bên đó không nhịn được lại nhớ tới những lúc đi kiểm tra chuyên cần thể dục buổi vừa ra khỏi lớp đã thấy Lăng Việt đứng chờ ở cửa sau y như cũ, ra vẻ tự nhiên chào hỏi báo QQ sẽ tự động gửi thông báo nhắc nhở sinh nhật cho bạn tốt. Có rất nhiều người đã gửi tặng những món quà nhỏ cho Lăng Việt trên bảng tin QQ từ hôm qua đến sáng hôm Thư vẫn chưa tặng quà, cô đang giả vờ như không nhìn Full Tại người đang thản nhiên tán dóc, đi được nửa đường tự nhiên Từ Diệc Minh móc cái điện thoại chưa từng được lấy ra từ lúc đi kiểm tra chuyên cần tới giờ, bấm bấm mấy cái, như là phát hiện ra đại lục mới “Ê, Lăng Việt, hôm nay là sinh…”“Khoan đã!” Vọng Thư đột nhiên kêu lên “Ở đây có giám sát, sao cậu dám chơi điện thoại ở đây?”“Mau cất vô, coi chừng bị phát hiện.”Từ Diệc Minh “…”Kế hoạch thất bại rồi, làm sao đến lúc ba người về chỗ ngồi của mình rồi Từ Diệc Minh vẫn chưa tìm được cơ hội nói cho xong câu Việt uống ừng ực hết nửa chai nước, trong lòng tủi thân Chỉ muốn nghe câu chúc mừng sinh nhật thôi mà, sao khó quá đi.
nếu ánh trăng có thể quay lại